Sài Gòn, 28 tháng 5 năm 2026
Có những thành phố không rời khỏi mình theo cách ồn ào. Chúng chỉ lặng lẽ ở lại, trong ký ức, trong nhịp thở, và trong những lần bất chợt nhớ ra một bầu trời cũ.
Đã gần 20 năm kể từ ngày tôi chia xa thành phố ấy.
…Tôi đến Sydney năm 16 tuổi, vào một ngày mùa hè tháng 12.
Kỳ lạ thật. Tôi từng nghĩ nước Úc sẽ là những ngày đông lạnh và bầu trời xám. Nhưng Sydney hôm đó lại đầy nắng. Và tôi cũng chưa biết phải gọi nơi này là “nhà” như thế nào.
Tôi, 16 tuổi, cô độc, khồng còn khóc
Sydney, 200 năm, xa lạ, nhưng rất hiền.
Sydney không cố khiến người ta yêu bạn ấy ngay lập tức. Có lẽ vì thành phố này luôn dịu dàng theo một cách rất riêng.
Sydney trong lành, Sydney buồn tênh.
Sydney cổ kính, Sydney già nua.
Nhưng chúng ta đều yêu một Sydney như vậy. Không công nghệ, không lấp lánh, nhưng uy nghiêm và khoan dung.
Uy nghiêm như Harbour Bridge — cây cầu thép vẫn đứng đó suốt hàng chục năm, như một người gác cổng lặng lẽ của Sydney Harbour.

Harbour Bridge
Khoan dung như Opera House — những cánh buồm vĩ đại, rong ruổi dẫn đường đưa hàng đoàn người di cư tới miền đất hứa, tìm ước mơ.
Như một dấu hiệu đầu tiên nói với những người xa xứ rằng:
“Welcome to Sydney.”

Opera House
Không chỉ có vậy mà còn những:
Lặng lẽ như Bondi Beach — biển vẫn xanh, vẫn hàng ngày chứng kiến những dòng người đến…rồi đi để quay trở về.

Bondi Beach
Kiều diễm như Darling Harbour — giống một nàng thơ của Sydney, luôn mơ màng trong những buổi hoàng hôn khi mặt nước bắt đầu phản chiếu ánh đèn.
Cổ kính như QVB — nơi những ô cửa kính màu và chiếc đồng hồ cũ khiến thời gian ở Sydney luôn trôi chậm hơn một chút.
Già nua như Town Hall — trạm trung chuyển trung tâm, nằm ngay bên dưới QVB, luôn tấp lập người qua 24/7.
Nhưng kỳ lạ là, những thứ ở lại lâu nhất trong tôi lại không phải những nơi nổi tiếng đó.
Mà là tiếng tàu điện lúc 7 giờ sáng ở Town Hall.
Là mùi cà phê thoảng ra từ một quán nhỏ trong hẻm ở Surry Hills.
Là những buổi chiều mùa đông, khi ánh nắng vàng nhạt đổ lên cửa kính của chuyến train chạy qua Inner West.
Một thành phố không vội gây ấn tượng
Sydney không phải kiểu thành phố cố gây ấn tượng ngay lập tức.
Thành phố không quá đông đúc như Tokyo.
Không vội vàng như New York.
Cũng không cố trở nên nghệ thuật như Melbourne.
Sydney giống một người ít nói. Phải sống ở đó đủ lâu, bạn mới bắt đầu hiểu vì sao người ta nhớ Sydney.
Tôi từng đi qua Circular Quay gần như mỗi ngày.

Sydney ferry
Ga tàu ấy mở thẳng ra harbour, nơi những chuyến phà trắng lặng lẽ rời bến dưới nắng chiều Sydney. Có những chiều chỉ ngồi ở bến phà, nhìn mặt nước phản chiếu ánh đèn từ harbour khi trời bắt đầu tối. Khách du lịch lúc nào cũng đông.
- Máy ảnh.
- Tiếng cười.
- Tiếng giày bước vội.
Nhưng bằng một cách nào đó, Sydney vẫn luôn giữ được khoảng lặng riêng của nó.
Đó là điều tôi nhớ nhất. Không phải sự hào nhoáng. Mà là cảm giác thành phố này luôn chừa cho bạn một khoảng để thở.
Tàu điện ở Sydney không chạy nhanh, không chạy êm; thật ra còn rất ồn và cũ ở thời của tôi, nhưng luôn là phương tiện gắn liền với tôi, với tất cả mọi người.
Bạn có thể không có xe hơi ở Sydney nhưng chắc chắn bạn phải có một tấm vé tàu điện ngầm.
Những khoảnh khắc ở lại
Sydney thường đẹp nhất vào những khoảnh khắc không ai cố nhìn nó. Không phải lúc đứng trước Opera House. Mà là lúc một cô gái ngủ quên trên ferry về Manly. Lúc ánh chiều rơi lên chiếc bàn gỗ ngoài hiên một quán cafe ở Newtown. Dòng người hối hả vào ban ngày, tấp nập vào ban đêm ở khu Chinatown phồn thịnh. Hay lúc gió lạnh thổi qua cổ áo khi bạn đi bộ về nhà sau giờ tan làm.
Những khu suburb có những cái tên từng hiện lên trên bảng ga tàu cũ, giờ lặng lẽ nằm lại đâu đó trong ký ức,
như những mảnh vụn của một cuộc sống khác.
Thế nhưng bằng một cách nào đó, chúng vẫn luôn văng vẳng bên tai tôi — hai lượt tàu mỗi ngày, suốt gần hai năm.
- Cabramatta
- Bankstown (Khu người Việt)
- Punchbown( Nơi tôi sống)
- Lakemba
- Canterbury
- Yagoona
- Marrickville
- ….
Những tối thứ Sáu, thứ Bảy, người trẻ Sydney lại đổ về trung tâm thành phố, rồi lặng lẽ trở về nhà khi những chuyến tàu cuối ngày bắt đầu chạy.
Tôi nghĩ đó là những thứ người ta dễ nhớ Sydney sau khi rời đi. Không phải vì nó quá đặc biệt. Mà vì nó từng trở thành một phần của nhịp sống hằng ngày, của họ, của tôi.
Một thành phố có thể khiến bạn cảm thấy cô đơn nhưng cũng cho bạn sự bình yên— nhưng theo cách dịu dàng. Sydney chưa bao giờ ồn ào trong ký ức của tôi. Sydney buồn lắm… nhưng là do cái buồn của kẻ tha phương.
Sydney of December 2006– July 2009.
Một thành phố không cần cố gắng để được nhớ đến. Chỉ cần từng là một phần của tuổi trẻ, là đủ để ở lại rất lâu trong lòng người.
Photo by Tuyết Nhi.
Model: Tuyết Nhi.
Xin gửi lời cảm ơn tới Tuyết Nhi vì đã chia sẻ những bức ảnh đẹp và những khoảnh khắc cùng Sydney. 🇦🇺
Đó là nguồn cảm hứng để mình viết bài này.
Phan Trung Thi




14 bình luận cho “Hello Sydney, it’s been a long time.”
Mẫu đẹp – Văn hay.
Tác giả toàn lựa đc mẫu xinh
Cảm ơn ahihi. Mát tay ^^
Chị người mẫu dễ thương quá. ❤️
Xin infor Tuyết Nhi
Gì vậy trời :))
Bài này hay đấy. Mà tôi vào đọc vì Tuyết Nhi 🥰
:))) ok cảm ơn bạn
Úi, a đi 2k4 hở? E qua cúi 2k5 nah. A học trường nào dợ?
Anh học Holmes Colleges á. Còn em học đâu?
H.C ở trên đường York St đug hơm. Bạn e học trường đó lun. Em học J.C
Bài viết này có cảm giác như một thước phim cũ vậy — rất chậm, rất đẹp và rất nhiều cảm xúc. Cách bạn miêu tả Sydney không chỉ là kể về một thành phố, mà giống như đang kể về một phần tuổi trẻ của mình còn mắc lại ở đó.✨
1 phần tuổi trẻ gắn liền với mỳ tôm, ăn riết luôn Huyền ạ. Lúc qua mang 1 chồng 7-8 thùng mỳ :)) mình với 1 thằng nữa. Đứng check in mà nhân viên nó cười… :))) Quê…mà thôi kệ.
Thành phố đẹp quá .Xem xong chỉ muốn xách balo lên đi ngay thôi. Cảnh vừa hiện đại vừa bình yên
Đi…Tôi dẫn bạn đi Sydney. Bạn dẫn tôi đi Tokyo nè.