Hồ Gươm – Ngàn năm lịch sử

Nơi lịch sử vẫn soi bóng giữa lòng Hà Nội Có những nơi khiến người ta nhớ vì vẻ đẹp. Có những nơi khiến người ta nhớ vì những công trình nổi tiếng. Nhưng cũng có những nơi, chỉ cần đứng lặng vài phút, ta có cảm giác như đang đứng giữa dòng chảy của…


Nơi lịch sử vẫn soi bóng giữa lòng Hà Nội

Có những nơi khiến người ta nhớ vì vẻ đẹp.

Có những nơi khiến người ta nhớ vì những công trình nổi tiếng.

Nhưng cũng có những nơi, chỉ cần đứng lặng vài phút, ta có cảm giác như đang đứng giữa dòng chảy của lịch sử.

Hồ Gươm là một nơi như thế.

Buổi chiều mùa hè, tôi đi bộ trên con đường Đinh Tiên Hoàng.

Những hàng đa cổ thụ tỏa bóng mát phủ kín mặt đường. Ánh nắng xuyên qua từng tán lá, tạo thành những mảng sáng tối loang lổ trên mặt nhựa. Tiếng chim xen lẫn tiếng bước chân của dòng người đang thong thả dạo quanh hồ.

Giữa một Hà Nội hiện đại với những dòng xe và nhịp sống hối hả, Hồ Gươm lại mang một vẻ bình yên rất riêng.

Ít ai nghĩ rằng chính nơi bình yên ấy lại gắn với một trong những truyền thuyết thiêng liêng nhất của dân tộc Việt Nam.

Hồ Hoàn Kiếm

Ít người biết rằng Hồ Gươm ngày nay từng có tên là hồ Lục Thủy.

Tên gọi ấy xuất phát từ màu nước xanh quanh năm, như một viên ngọc nằm giữa kinh thành Thăng Long.

Rồi lịch sử bước sang thế kỷ XV.

Đại Việt chìm trong ách đô hộ của nhà Minh.

Những cánh đồng bị bỏ hoang.

Những làng quê tan tác.

Khắp đất nước là tiếng binh đao.

Cho đến mùa xuân năm 1418, tại vùng đất Lam Sơn, một cuộc khởi nghĩa bắt đầu.

Người đứng lên hiệu triệu hào kiệt khắp nơi chính là Lê Lợi.

Suốt mười năm, nghĩa quân Lam Sơn đi từ những ngày gian khó nhất đến khi giành lại non sông.

Năm 1428, đất nước sạch bóng quân xâm lược.

Đại Việt một lần nữa trở thành một quốc gia độc lập.

Nhưng cũng chính từ đây, một truyền thuyết mới bắt đầu.

Tháp Rùa

Tương truyền rằng trong những năm khởi nghĩa, Lê Lợi được thần Kim Quy ban cho thanh gươm Thuận Thiên.

Thanh gươm ấy không đơn thuần là một vũ khí.

Nó tượng trưng cho chính nghĩa.

Cho khát vọng giành lại độc lập của cả dân tộc.

Sau ngày lên ngôi Hoàng đế, trong một lần dạo thuyền trên hồ Lục Thủy, mặt nước bỗng gợn sóng.

Một con rùa vàng nổi lên.

Không dữ dội.

Không kỳ bí như trong những câu chuyện thần thoại.

Mà bình thản như thể đã chờ đợi khoảnh khắc ấy từ rất lâu.

Lê Lợi hiểu.

Thanh gươm vốn không thuộc về riêng mình.

Nó chỉ được trao để hoàn thành một sứ mệnh.

Nhà vua rút thanh Thuận Thiên.

Kim Quy từ từ đón lấy rồi lặn xuống lòng hồ.

Kể từ đó, hồ Lục Thủy mang tên mới.

Hồ Hoàn Kiếm.

Người dân Hà Nội quen gọi bằng một cái tên gần gũi hơn.

Hồ Gươm.

Ánh nắng chiều choi chang ngày Hè

Cành phượng vĩ rủ đầu xuống mặt hồ Gươm

Đưa ta về với năm tháng lịch sử

Nơi Đức Lê Lợi mượn kiếm định giang sơn

Tiếng chim hót thánh thót bên bờ

Tiếng cá lặn tõm lõm mặt hồ xa

Mái thâm nâu ngồi đền Ngọc Sơn cổ kính

Thân đỏ tươi cây cầu Tê Húc cuốn cong

Tháp Rùa còn đứng hiên ngang

Kiếm báu còn định Giang San


Một bình luận cho “Hồ Gươm – Ngàn năm lịch sử”

  1. Ảnh đại diện ExoWatts

    Great content! Keep up the good work!

Translate »