Tôi đi du lịch để ngắm nhìn non sông gấm vóc Đất nước, nên đa số hình tôi chụp chỉ toàn là con người, phong cảnh, sự vật chứ ít khi nào có tôi trong hình.
Nếu ai hỏi tôi nhớ gì nhất về Sa Pa, câu trả lời có lẽ sẽ khiến nhiều người ngạc nhiên.
Không phải đỉnh Fansipan.
Không phải những thửa ruộng bậc thang.
Cũng không phải những điểm check-in nổi tiếng.
Điều tôi nhớ nhất là sương mù.
Sương mù phủ trắng Sapa
Những ngày tôi đến Sa Pa, sương phủ kín thị trấn từ sáng đến tối.
Có những lúc đứng giữa trung tâm thị trấn mà chỉ nhìn được vài chục mét phía trước.
Những dãy núi nổi tiếng của vùng Tây Bắc gần như biến mất sau một màn trắng đục kéo dài bất tận.
Lúc đầu tôi có chút thất vọng. Tôi tưởng là mình đen đủi khi đi vào đúng những ngày mù sương, không thể ngắm cảnh non nước trọn vẹn.
Người ta đi Sa Pa để ngắm núi, còn tôi lại gặp một Sa Pa đang giấu mình sau mây.
Nhưng rồi càng ở lâu, tôi càng nhận ra đó mới là Sa Pa mà mình sẽ nhớ mãi. Sương mù có cái đẹp và thú vị của sương mù.
Tôi vẫn nhớ buổi chiều ngồi trong một quán cà phê nhỏ trên sườn đồi.

Trước mặt tôi không phải là khung cảnh thung lũng rộng lớn như trong những bức ảnh quảng bá du lịch.
Chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ chiếc đèn dầu bên cạnh.
Tiếng nói chuyện khe khẽ của những vị khách xung quanh, và một biển sương trắng kéo dài đến vô tận.
Xa xa là núi rừng, nhưng tôi không nhìn thấy chúng.
Tôi chỉ biết chúng đang ở đó.
Có lẽ vẻ đẹp của Sa Pa không nằm ở những gì ta nhìn thấy.
Mà nằm ở những gì thiên nhiên cố tình không cho ta nhìn thấy.
Núi cao bao phủ…Thung lũng Mường Hoa

Ngày hôm sau, khi cabin cáp treo từ từ rời ga, màn sương bắt đầu mỏng đi.
Những dãy núi hiện ra từng chút một dưới chân tôi.
Và rồi những thửa ruộng bậc thang của thung lũng Mường Hoa xuất hiện như một bức tranh khổng lồ được mở ra giữa mây trời Tây Bắc.
Khoảnh khắc ấy rất đẹp.
Nhưng kỳ lạ thay, thứ tôi nhớ nhiều năm sau không phải là khung cảnh hiện ra.
Mà là những giờ phút trước đó, khi cả Sa Pa vẫn còn chìm trong sương mù.
Bởi đôi khi, điều khiến một vùng đất trở nên đáng nhớ không phải những gì nó phô bày trước mắt chúng ta.
Mà là những gì nó giữ lại cho riêng mình.
Những cánh đồng ruộng bậc thang
Khi cáp treo lên càng cao, chúng ta lại càng có 1 góc nhìn toàn cảnh xuống thung lững Mường Hoa.
Dưới chân tôi, những thửa ruộng bậc thang của thung lũng Mường Hoa hiện ra từng lớp, từng lớp như những nét cọ mềm mại trên sườn núi Tây Bắc.
Từ trên cao, chúng giống những đường đồng mức trên bản đồ.

Nhưng khi nhìn kỹ hơn, mỗi đường cong ấy đều là thành quả của bàn tay con người.
Qua nhiều thế hệ, người dân nơi đây đã biến những sườn núi dốc thành những cánh đồng bậc thang, tạo nên một trong những cảnh quan đẹp nhất Việt Nam.
Giữa núi rừng hùng vĩ, những mái nhà nhỏ nằm rải rác trong thung lũng càng khiến khung cảnh trở nên bình yên đến lạ.
Đó là khoảnh khắc tôi hiểu rằng vẻ đẹp của Sa Pa không chỉ đến từ núi cao hay biển mây.
Mà còn đến từ sự gắn bó bền bỉ giữa con người và thiên nhiên qua bao thế hệ.
Núi cao bạc tóc, hiên ngang giữa trời
Núi rừng Tây Bắc hiện ra giữa tầng tầng lớp lớp mây trắng.
Từ trên cao nhìn xuống, những dãy núi nối tiếp nhau trải dài đến tận chân trời, tạo nên một bức tranh hùng vĩ mà thiên nhiên đã mất hàng triệu năm để kiến tạo.
Mây phủ kín các đỉnh núi như mái tóc bạc của những bậc lão nhân đang lặng lẽ canh giữ biên cương phía Bắc của Tổ quốc.
Dưới chân những ngọn núi ấy là những thung lũng sâu thẳm, nơi rừng già vẫn ngày đêm xanh thẫm trong sương gió.
Dòng thời gian dường như trôi chậm hơn giữa không gian bao la ấy.
Mây đến rồi đi. Mùa nối tiếp mùa. Nhưng những dãy núi vẫn hiên ngang đứng đó, chứng kiến biết bao đổi thay của đất nước qua năm tháng.
Giữa đất trời Tây Bắc, con người trở nên nhỏ bé trước sự hùng vĩ của thiên nhiên. Thế nhưng chính sự nhỏ bé ấy lại làm cho mỗi người thêm trân trọng những giá trị mà non sông Việt Nam đang sở hữu.

Nhìn những đỉnh núi bạc tóc giữa biển mây, tôi chợt hiểu vì sao cha ông từ bao đời vẫn gọi đất nước này là gấm vóc.
Bởi vẻ đẹp ấy không chỉ nằm ở những cảnh quan nổi tiếng hay những bức ảnh đẹp. Nó nằm trong từng dãy núi, từng cánh rừng, từng thung lũng đang âm thầm tạo nên diện mạo của một Việt Nam hùng vĩ và kiêu hãnh giữa trời Đông.
Tôi có viết vài câu thơ để kỷ niệm chuyến đi tới Sa Pa dịp đó.

Bài không tên
Sương mù phủ trắng Sa Pa.
Lung linh huyền ảo ngọn đèn xa xa.
Cáp treo lướt giữa mây ngời.
Đưa ta lên đỉnh Phan Xi ngút ngàn.
Núi non trùng điệp miên man.
Mường Hoa thấp thoáng giữa ngàn sương bay.
Những cánh đồng ruộng bậc thang.
Xuôi theo triền núi, vài mươi nếp nhà.
…
Người Nam bất khuất trời Nam.
Núi cao bạc tóc, hiên ngang giữa trời.
Mây giăng một dải chơi vơi
Non sông gấm vóc, rồng vượt trời cao.
Phan Trung Thi – lưu bút Sa Pa 26/9/2017




Để lại một bình luận